#TTD 147-CHƯƠNG 19 + NGOẠI TRUYỆN: LÂM YÊN (3)
Mời Quý độc giả CLICK vào LIÊN KẾT HOẶC ẢNH bên dưới
Mở ứng dụng shopee - Chỉ 1 lần duy nhất để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Tất cả mọi người đều nghĩ Hạ Tri Hành là người lạnh lùng, vô tình, không có dục vọng.
Chỉ có tôi biết—
Không phải anh ấy vô tình.
Chỉ là, người duy nhất có thể khiến anh ấy nở nụ cười, đã không còn nữa.
*
Tôi mơ hồ sống qua năm năm, đến năm lớp mười hai, có một nam sinh tỏ tình với tôi, tôi không đồng ý, thế là hắn ta bắt đầu tụ tập bạn bè để bắt nạt tôi.
Tôi đã nghe quá nhiều lời đồn nhảm, không quan tâm, cũng mặc kệ bọn họ lan truyền thế nào.
Nhưng—
Hắn ta không nên làm vỡ mặt dây chuyền của tôi.
*
Đó là món quà chị tặng tôi, khi hai chị em cùng đi làm gốm sứ.
Những thứ thuộc về chị, trong nhà gần như không còn gì nữa.
Sau khi tro cốt chị bị mang đi, bố tôi đã ra lệnh dọn dẹp căn phòng của chị, đốt sạch mọi kỷ vật.
Ông ngồi trên ghế, lưng không còn thẳng tắp như trước, chỉ trầm giọng nói—
“Người sống thì phải tiếp tục sống, phải nhìn về phía trước.”
Ông không đợi tôi về, đã tự ý xử lý tất cả.
Còn đang lên kế hoạch di cư.
*
Chị để lại cho tôi quá ít thứ.
Đến khi tôi về nhà, chỉ còn lại một nắm tro bụi.
Ngoài những cuốn sách tôi sớm giấu đi, chiếc mặt dây chuyền ấy chính là kỷ vật cuối cùng của tôi.
Vậy mà hắn ta đã đập nát nó.
Làm sao để đền bù đây?
Tôi nghĩ rất lâu, quyết định để hắn lấy mạng ra mà đền.
*
Tôi phát điên lao vào đánh hắn, cuối cùng hắn bị đánh đến chảy m.á.u đầu, nhập viện.
Còn tôi bị đưa vào đồn cảnh sát.
Với địa vị hiện tại của Lâm thị, không thể cứu tôi.
Nhưng tôi lại không cảm thấy căng thẳng chút nào.
Đối với tôi, sống hay chếc, chẳng qua chỉ là nhắm mắt hay mở mắt mà thôi.
*
Nhưng tôi không ngờ, Hạ Tri Hành lại đến đón tôi.
Anh ấy che ô đứng giữa cơn mưa, bóng lưng kéo dài vô tận trong màn đêm.
Giọng anh ấy trầm thấp, dường như đã ngấm vị ẩm ướt của mưa.
“Về nhà thôi.”
*
Nhờ có Hạ Tri Hành, chuyện này nhanh chóng được giải quyết ổn thỏa, tôi ở nhà nghỉ ngơi một tuần.
Sau đó, anh ấy báo tin—
Sẽ tổ chức lần siêu độ cuối cùng cho chị tôi.
*
Lần này, sư trụ trì nói rằng cần người thân buộc dải lụa đỏ, nên bố mẹ tôi mới được phép tham gia.
Trên ngọn núi ấy, HạTri Hành nói với tôi rằng—
Anh đã lo xong thủ tục chuyển trường cho tôi.
*
Tôi hỏi tại sao anh lại quan tâm đến tôi.
Anh không nhìn tôi, chỉ dõi theo cây ngô đồng, ánh mắt mang theo vạn phần quyến luyến.
“Vì em là người thân duy nhất của Gia Gia.”
Khoảnh khắc ấy, tôi đột nhiên cảm thấy vô cùng mệt mỏi.
Tại sao đến năm năm sau khi chị mất, tôi vẫn được hưởng đặc quyền vì chị?
Rốt cuộc tôi là loại người hèn hạ đến mức nào?
Không ai có thể trả lời.
*
Người ta nói rằng, người chếc có thể báo mộng.
Nhưng chị tôi chưa từng xuất hiện trong giấc mơ của tôi.
Tôi không có cách nào để hỏi chị.
*
Sau khi chuyển trường, tôi tưởng rằng cuộc sống của mình vẫn sẽ như một vũng nước chếc.
Nhưng tôi đã gặp một người—
Một người rất giống chị tôi.
Giọng nói, thói quen, ánh mắt… thậm chí cả cảm giác.
Giống đến mức khó tin.
*
Đôi khi tôi ảo tưởng, cô ấy chính là chị tôi, hoặc hồn chị đang trú trong cơ thể cô ấy.
Nhưng tôi biết—
Đó chỉ là hoang tưởng.
Người chếc, sao có thể sống lại?
*
Thế nhưng, tôi vẫn không kìm được mà đến gần cô ấy.
Mỗi lần bên cạnh cô ấy, tôi đều vô thức nhớ đến chị.
Những lời chôn giấu tận sâu trong lòng, tôi luôn vô thức nói ra với cô ấy.
Cứ như thể tôi chắc chắn rằng—
Cô ấy nhất định sẽ lắng nghe, nhất định sẽ hiểu, nhất định sẽ đáp lại tôi.
*
Một lần, tôi hỏi cô ấy—
“Cậu có tin rằng người chếc sẽ quay về không?”
Cô ấy không ngẩng đầu, chỉ lặng lẽ viết công thức trên nháp, khẽ nói—
“Tôi tin rằng, người sống phải mang theo hai phần sinh mệnh mà bước tiếp.”
*
Cơn gió nhẹ thổi tung những sợi tóc cô ấy.
Cô ấy đưa tay vén tóc ra sau tai, để lộ hương nhài thoang thoảng quanh người.
Cô ấy ngước lên nhìn tôi, nở một nụ cười nhàn nhạt, má lúm lấp ló bên khóe môi, ánh mắt dịu dàng như gió xuân.
Khoảnh khắc đó, tôi ngây người, quên cả hô hấp.
*
Tôi chưa từng nghĩ rằng—
Mình sẽ có một ngày, lại vì một người giống chị mà dần dần hồi sinh.
Tôi nghĩ—
Chắc chắn là chị đã một lần nữa cứu rỗi tôi.
Chỉ cần tôi còn sống, tôi sẽ mãi cảm nhận được ánh sáng từ chị ấy.
Ngôi sao mang tên “chị gái” sẽ không bao giờ rơi xuống.
Lần này, tôi thực sự muốn sống tốt.
*
Nhiều năm sau, tôi lại mơ thấy đêm bị bắt cóc ấy.
Chị tôi nằm trong vũng máu, nhìn tôi bằng đôi mắt ngấn lệ, môi khẽ mấp máy.
Chị ơi—
Khoảnh khắc sinh mệnh tàn lụi, chị đã muốn nói gì với em?
Tôi đoán—
Chắc chắn không phải là oán hận hay trách móc.
-HẾT-