#TTTY 1841 Chương 5
Mời Quý độc giả CLICK vào LIÊN KẾT HOẶC ẢNH bên dưới
Mở ứng dụng shopee - Chỉ 1 lần duy nhất để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
“Nhớ kỹ, luôn đi ngược chiều gió.”
Trình Sơn từng dạy tôi…
Trong đầu tôi hiện lên nụ cười hiền lành của gã đàn ông đó.
Anh từng chỉ vào khói bếp bay trên trời, nói với tôi:
“Em nhìn khói bay về hướng nào, thì gió thổi từ hướng ngược lại.”
“Bọn súc sinh trên núi mũi thính lắm. Nếu em đứng xuôi chiều gió, cách hai dặm chúng cũng ngửi thấy.”
Lúc đó tôi tưởng anh chỉ nói đùa.
Không ngờ, những câu chuyện phiếm tưởng chừng vô thưởng vô phạt ấy lại trở thành kiến thức cứu mạng tôi ngày hôm nay.
Tôi ngẩng đầu nhìn tán cây lay động, xác định hướng gió.
Rồi hít một hơi sâu, ôm chặt con, tiếp tục hành trình trốn chạy.
Mỗi bước chân đều cực kỳ cẩn trọng.
Mỗi nhịp thở đều bị đè nén đến mức tối đa.
Đám người đuổi theo phía sau dường như đã bị mùi ngải cứu làm mất phương hướng.
Tiếng chửi rủa và tiếng chó sủa trở nên hỗn loạn, lúc xa lúc gần, không còn bám riết như trước.
Tôi thành công rồi.
Tôi tạm thời cắt đuôi được bọn chúng.
Không dám nghỉ ngơi, tôi cắm cúi leo một mạch lên đến lưng chừng núi.
Ở đây có một tảng đá lớn nhô ra ngoài.
Bên dưới tảng đá là một hốc tự nhiên chắn gió, vừa vặn chứa được một người.
Tôi chui vào đó, đổ gục xuống đất, há miệng thở hổn hển.
Từ lúc sinh con đến giờ, tôi chưa có hột cơm, giọt nước nào vào bụng.
Năng lượng cơ thể đã bị vắt kiệt đến giọt cuối cùng.
Đứa con trong lòng dường như cũng cảm nhận được sự suy kiệt của mẹ, bắt đầu cựa quậy bất an, cất tiếng khóc yếu ớt.
Con đói rồi.
Tôi cởi áo, run rẩy cho con bú những giọt sữa đầu tiên trong đời.
Nhìn cái miệng nhỏ xíu vú vú theo bản năng.
Nước mắt tôi cuối cùng không kìm được nữa, lại vỡ đê.
Trình Sơn.
Anh rốt cuộc đang ở đâu?
Anh có ổn không?
Anh có biết không, con chúng ta sinh ra rồi.
Là con trai.
Rất khỏe mạnh, rất đáng yêu.
“Đồng chí Hứa An.”
Trong điện thoại vang lên giọng nói của “Hải Đăng”, cắt ngang dòng suy nghĩ của tôi.
“Cô cần bổ sung năng lượng.”
“Ngay chỗ cô trốn, trong khe nứt của vách đá, có một túi lương khô và một bình nước.”
“Đây là một trong những điểm trú ẩn khẩn cấp mà Trình Sơn đã chuẩn bị sẵn cho cô.”
Tim tôi chấn động dữ dội.
Tôi vội vàng sờ soạng vách đá bên cạnh.
Quả nhiên, ở sâu trong một khe nứt khuất tầm mắt, tôi chạm vào một vật được bọc trong lớp vải chống thấm.
Mở ra xem, đúng là lương khô ép và một bình nước nhỏ.
Anh ấy đã chuẩn bị từ trước.
Anh ấy đã dự đoán được tôi sẽ có ngày hôm nay.
Người đàn ông này, rốt cuộc anh đang gánh vác điều gì?
Anh đã âm thầm làm bao nhiêu việc vì tôi?
Tôi nuốt chửng nửa miếng lương khô, uống vội mấy ngụm nước.
Những dòng hơi ấm lập tức lan tỏa khắp cơ thể.
Thể lực đang dần dần hồi phục.
“Hải Đăng… anh rốt cuộc là ai?”
Tôi không nhịn được, hỏi.
“Anh là đồng nghiệp của Trình Sơn sao?”
Đầu dây bên kia im lặng vài giây.
“Tôi là cấp trên của cậu ấy.”
“Cũng là tổng chỉ huy chiến dịch ‘Nhổ Đinh’ lần này.”
“Cô có thể gọi tôi là Đội trưởng Lý.”
“Chiến dịch Nhổ Đinh…”
“Đúng vậy.”
Giọng Đội trưởng Lý lần đầu tiên mang theo chút nặng nề.
“Ba năm trước, đồng chí Trình Sơn đã tự nguyện xin thâm nhập vùng núi Đại Lương với tư cách là người nhà của nạn nhân bị bắt cóc, để điều tra một đường dây buôn bán người và nội tạng bất hợp pháp quy mô cực lớn.”
“Cái rễ của đường dây này cắm chặt ở chính ngôi làng cô đang ở.”
“Cả cái làng này, từ trưởng thôn đến người dân, hầu hết đều là thành viên của tập đoàn tội phạm.”
“Chúng lừa gạt, mua bán những cô gái trẻ từ khắp nơi trên cả nước, ép họ sinh con.”
“Sau đó, chúng biến những đứa trẻ sơ sinh thành ‘nguồn hàng’, bán với giá cao cho các tổ chức cấy ghép nội tạng phi pháp ở nước ngoài.”
Đầu tôi “ong” lên một tiếng, như bị búa tạ đập mạnh.
Tôi cuối cùng cũng hiểu.
Tại sao Lão Ngưu, không, là Trình Sơn, ánh mắt anh nhìn tôi lại phức tạp đến thế.
Đó không phải ánh mắt của người chồng nhìn vợ.
Cũng chẳng phải ánh mắt của kẻ mua nhìn hàng hóa.
Đó là sự giằng xé, là nỗi đau, là sự bảo vệ.
Anh muốn giết sạch bọn súc sinh này, nhưng anh không thể.
Anh cũng muốn cứu tôi ra ngoài, nhưng anh càng không thể.
Chỉ cần anh bại lộ, toàn bộ chiến dịch sẽ đổ sông đổ biển.
Và tôi, cùng với đứa con trong bụng, sẽ trở thành những vật hy sinh đầu tiên.
Nên anh chỉ biết chờ đợi.
Chỉ có thể dùng cách vụng về của riêng mình để đối xử tốt với tôi.
“Vậy… trong USB có gì?” Tôi run rẩy hỏi.
“Là bằng chứng.”
Giọng Đội trưởng Lý trở nên vô cùng nghiêm nghị.
“Là toàn bộ bằng chứng tội phạm mà Trình Sơn đã dùng ba năm trời, liều mạng thu thập được.”
“Bao gồm sổ sách giao dịch, danh sách thành viên, và… một bản danh sách khách hàng hoàn chỉnh.”
“Danh sách này một khi bị phơi bày sẽ tạo ra một cơn sóng thần khủng khiếp.”
“Vì vậy, đồng chí Hứa An, thứ cô đang bảo vệ không chỉ là bản thân cô và đứa bé.”
“Cô đang bảo vệ tâm huyết ba năm của Trình Sơn, bảo vệ oan hồn của vô số nạn nhân, và quan trọng hơn hết, đó là niềm hy vọng duy nhất để nhổ tận gốc khối u ác tính này.”
“Tôi hiểu rồi.”
Tôi lau khô nước mắt, giọng nói không lớn nhưng vô cùng kiên định.
“Dù có chết, tôi cũng sẽ không để nó rơi vào tay lũ súc sinh đó.”
“Tốt lắm.”
Đội trưởng Lý nói.
“Trực thăng cứu hộ dự kiến sẽ đến đỉnh núi trong ba giờ nữa.”
“Trước lúc đó, cô phải đảm bảo an toàn cho bản thân.”
“Theo thông tin tình báo mới nhất của chúng tôi, trưởng thôn đã phát hiện ra vài điểm trú ẩn khác mà Trình Sơn để lại và đang rà soát từng chỗ một.”
“Chỗ của cô cũng sẽ sớm bị lộ thôi.”
“Bây giờ, tôi cần cô làm một việc cực kỳ nguy hiểm.”
06
“Việc gì?”
Tim tôi tức khắc thót lên tận cổ họng.
“Quay lại thôn.”
Giọng Đội trưởng Lý bình tĩnh không một gợn sóng.
“Cái gì?”
Tôi tưởng mình nghe nhầm.
“Anh bảo tôi quay lại? Trở về cái địa ngục đó?”
“Chỗ đó bây giờ là nơi nguy hiểm nhất trên ngọn núi này!”
“Không.”
Đội trưởng Lý bác bỏ.
“Ngược lại mới đúng.”
“Theo binh pháp, nơi nguy hiểm nhất chính là nơi an toàn nhất.”
“Toàn bộ nhân lực của chúng hiện đang đổ xô lên núi lùng sục cô.”
“Trong thôn lúc này đang hoàn toàn trống không.”