#TTTY 1841 Chương 10
Mời Quý độc giả CLICK vào LIÊN KẾT HOẶC ẢNH bên dưới
Mở ứng dụng shopee - Chỉ 1 lần duy nhất để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
“Anh… anh ấy thích gõ đồ vật.”
“Mỗi đêm, anh ấy đều tựa vào tường ở đầu giường, dùng ngón tay gõ theo nhịp điệu.”
“Tôi hỏi anh ấy gõ gì, anh ấy bảo đang đếm cừu.”
“Đúng rồi! Chính là cái hộc ngầm đó!”
Trưởng thôn như nhớ ra điều gì.
“Mẹ kiếp, tao đã bảo cái thẻ ngành cảnh sát đó từ đâu ra mà!”
“Hóa ra là nó đã giấu sẵn từ lâu!”
Lão dường như đã tin lời tôi.
Hoặc nói cách khác, lão bị tôi đánh lạc hướng.
Lão tưởng rằng mọi bí mật của Trình Sơn đều liên quan đến cái hộc ngầm đó.
Và đây chính là điều tôi muốn.
“Được rồi, chúng ta đã biết mật khẩu.”
Trưởng thôn vung tay.
“Đưa chúng đến phòng thí nghiệm.”
“Đại ca đang đợi ở đó.”
Hai gã lực lưỡng, mỗi bên một người, xốc nách tôi và Trình Sơn.
Tôi ôm đứa bé, đi theo sau chúng.
Khi đi ngang qua Trình Sơn.
Tôi dùng giọng chỉ hai chúng tôi mới nghe thấy, nói thật nhanh ba chữ.
“Tam khấu thủ.”
Cơ thể Trình Sơn giật bắn.
Anh ngẩng đầu lên, khó tin nhìn tôi.
Tôi không nhìn anh, nhưng tôi biết, anh đã hiểu.
Anh hiểu rằng, tôi đã nhìn thấu tất cả.
Anh hiểu rằng, tôi đã nhận được tín hiệu cuối cùng, cũng là tín hiệu duy nhất của anh.
Chúng tôi bị đưa vào một căn phòng trắng toát, đầy rẫy các thiết bị máy móc tinh vi.
Trên màn hình lớn phía trước là khuôn mặt lạnh lùng của Trình Hải.
“Bắt đầu đi.”
Hắn ra lệnh cộc lốc.
Một nhà nghiên cứu mặc áo blouse trắng cẩn thận bế đứa con từ tay tôi.
Hắn đặt đứa bé vào một lồng ấp bằng kính.
Vô số dây rợ và cảm biến được gắn vào cơ thể nhỏ bé của con.
Tim tôi như bị bàn tay vô hình nào đó bóp nghẹt.
“Mật khẩu, 10.”
Trưởng thôn nhập lệnh vào một thiết bị.
“Mật mã sinh học, bắt đầu đối chiếu.”
Nhà nghiên cứu ấn một nút khác.
Trong lồng ấp sáng lên một tia sáng xanh.
Đứa bé dường như cảm thấy khó chịu, bắt đầu khóc lớn.
Nước mắt tôi không kìm được nữa.
Xin lỗi con.
Mẹ xin lỗi con.
Cố chịu đựng thêm một chút nữa.
Sắp xong rồi, mọi chuyện sắp kết thúc rồi.
Trên màn hình, một thanh tiến trình bắt đầu tải chậm chạp.
Ánh mắt của mọi người đều đổ dồn vào thanh tiến trình đó.
Không ai chú ý.
Bàn tay tôi giấu trong ống tay áo đang nắm chặt chiếc USB.
Cũng không ai chú ý.
Tôi dùng móng tay ấn nhẹ lên một điểm gồ lên nhỏ xíu ở cạnh chiếc USB.
Theo nhịp điệu của “Tam khấu thủ”.
Nhẹ nhàng, ấn xuống.
Một cái.
Hai cái.
Ba cái.
09
“Tít.”
Một âm thanh nhỏ xíu phát ra từ chiếc USB trong tay tôi.
Giữa tiếng ầm ĩ của máy móc trong phòng thí nghiệm, âm thanh đó còn nhỏ hơn tiếng muỗi kêu.
Nhưng nó lại nổ tung bên tai tôi như một tia sét.
Thành công rồi.
Nước cờ cuối cùng của Trình Sơn đã được tôi kích hoạt.
Tôi không biết chuyện gì sẽ xảy ra tiếp theo.
Tôi chỉ biết, đây là hy vọng sống sót duy nhất của hai mẹ con tôi.
Trên màn hình, thanh tiến trình giải mã đại diện cho hy vọng của chúng vẫn đang chậm rãi nhích lên.
Thậm chí, trên môi Trình Hải còn vương một nụ cười kín đáo.
Vẻ mặt của trưởng thôn cũng giãn ra.
Bọn chúng đều đinh ninh rằng mình đã thắng chắc.
Chúng không hề biết, con tàu tội ác dưới chân chúng vừa chạm phải rạn san hô phát nổ.
Thời gian trôi qua từng phút từng giây.
Với tôi, mỗi giây đều dài như cả một thế kỷ.
Lòng bàn tay tôi ướt đẫm mồ hôi lạnh.
Tôi chằm chằm nhìn vào thanh tiến trình, đồng thời nhẩm đếm trong đầu.
Mười.
Chín.
Tám.
…
Thanh tiến trình nhích đến 99%.
Chiến thắng dường như chỉ còn cách một bước chân.
Trên khuôn mặt trưởng thôn đã hiện rõ nụ cười tham lam và gớm ghiếc.
“Hứa An.”
Trình Hải trên màn hình bỗng nhiên gọi tên tôi.
“Nể tình mày đã sinh cho nhà họ Trình bọn tao chiếc ‘chìa khóa’ hoàn hảo này.”
“Tao có thể đáp ứng một yêu cầu cuối cùng của mày.”
“Nói đi, mày muốn chết như thế nào?”
“Muốn cùng thằng phản bội Trình Sơn bị dìm xuống đầm sâu sau núi cho cá ăn?”
“Hay muốn nếm thử loại chất độc thần kinh mới nhất mà phòng thí nghiệm chúng tao vừa điều chế ra?”
“Nghe nói, cảm giác đó giống như có hàng vạn con kiến bò trong mạch máu mày vậy.”
“Rất tuyệt vời, phải không?”
Hắn phán quyết bản án tử hình cho tôi như một con ác quỷ thanh lịch.
Tôi không thèm quan tâm đến hắn.
Toàn bộ tâm trí tôi đều dồn vào một việc duy nhất.
Ba.
Hai.
Một.
Thanh tiến trình chạm mốc 100%.
“Giải mã thành công.”
Giọng nói điện tử vô cơ vang lên trong phòng thí nghiệm.