#TTTY 1841 Chương 2
Mời Quý độc giả CLICK vào LIÊN KẾT HOẶC ẢNH bên dưới
Mở ứng dụng shopee - Chỉ 1 lần duy nhất để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Mãi cho đến khi chân trời hửng sáng, những âm thanh đó mới hoàn toàn biến mất.
Họ tạm thời bỏ cuộc rồi.
Nhưng tôi biết, đây chỉ là tạm thời.
Trời sáng, họ sẽ tìm kiếm gắt gao hơn.
Tôi không thể ở lại đây.
Nhưng, tôi có thể đi đâu?
Ngọn núi này giống như một mê cung khổng lồ, tôi hoàn toàn không biết đường.
Lão Ngưu…
Trình Sơn… Không, hiện tại tôi chỉ biết gã tên Lão Ngưu.
Gã rốt cuộc là ai? Tại sao lại bắt tôi trốn?
Chữ “TRỐN” viết bằng máu như in hằn vào não tôi.
Gã chắc chắn đã gặp nguy hiểm tột cùng.
Và mối nguy hiểm này, có liên quan đến toàn bộ người trong thôn.
Tôi phải tìm ra sự thật.
Tôi chợt nhớ ra một chuyện.
Lão Ngưu có một thói quen.
Mỗi tối trước khi ngủ, gã đều tựa vào bức tường đất ở đầu giường, dùng ngón tay gõ nhẹ lên đó.
Rất có nhịp điệu, nhưng không theo quy luật nào.
Lúc đó tôi chỉ nghĩ gã có tật lạ.
Nhưng giờ nghĩ lại, một người bình thường sao lại gõ tường đều đặn mỗi ngày như vậy?
Đằng sau bức tường đó, chắc chắn giấu thứ gì đó.
Một ý nghĩ điên rồ lóe lên trong đầu tôi.
Tôi phải quay lại.
Quay lại cái ngôi nhà đất như địa ngục mà tôi vừa trốn khỏi.
Tôi đợi.
Đợi đến khi mặt trời lên cao, trong rừng hoàn toàn vắng lặng.
Tôi dùng dải vải buộc chặt con vào ngực, để con có thể cảm nhận nhịp tim và thân nhiệt của tôi.
Rồi tôi hít một hơi thật sâu, rón rén bò ra khỏi hang.
Tôi giống như một con mèo hoang hoảng sợ, lợi dụng những bụi cây rậm rạp và tảng đá để che chắn, nhích từng chút một về hướng thôn.
Cả thôn tĩnh lặng, không một bóng người.
Chắc họ vẫn đang tìm kiếm trên núi.
Đây là cơ hội duy nhất của tôi.
Tôi vòng ra sau nhà đất, chui qua cánh cửa sau đã bị tôi tông tung trước đó.
Trong nhà lộn xộn, rõ ràng đã bị lục soát.
Họ cũng đang tìm đồ.
Tôi mặc kệ, đi thẳng đến đầu giường.
Bức tường đất đó trông không khác gì những bức tường khác.
Tôi bắt chước dáng vẻ của Lão Ngưu, dùng khớp ngón tay gõ nhẹ.
“Cộc, cộc cộc, cộc…”
Âm thanh rỗng tuếch.
Bên trong là khoảng không.
Tôi vớ lấy một thanh củi, dồn sức đập mạnh vào chỗ phát ra tiếng kêu rỗng đó.
“Bịch!”
Đất rụng lả tả.
Một cái lỗ đen ngòm hiện ra trước mắt tôi.
Là một hộc ngầm.
Tôi thò tay vào, quờ quạng.
Đầu tiên là chạm vào một vật lạnh lẽo, cứng ngắc.
Lôi ra xem, là một chiếc điện thoại vệ tinh đời cũ.
Ở vùng núi sâu không có sóng này, thứ này là công cụ liên lạc duy nhất.
Gã có thứ này, nhưng chưa từng sử dụng.
Tôi tiếp tục thò tay vào sâu hơn.
Chạm vào một gói nhỏ bọc trong vải dù, rất cứng.
Và một thứ nữa.
Một cái ví.
Ví da rất cũ.
Tim tôi đập thình thịch, tôi có dự cảm, mọi câu trả lời đều nằm trong chiếc ví này.
Tôi mở ví ra.
Bên trong không có tiền.
Chỉ có một tấm chứng minh thư.
Và một bức ảnh nhỏ, đã ố vàng.
Trong ảnh là một người đàn ông trẻ tuổi, mặc cảnh phục, oai phong lẫm liệt.
Nụ cười của anh sạch sẽ và rạng rỡ.
Khuôn mặt đó, tôi rất quen.
Là Lão Ngưu hồi trẻ, hai mươi năm trước.
Tôi cầm tấm chứng minh thư lên, run rẩy, đọc từng chữ thông tin trên đó.
Họ tên: Trình Sơn.
Địa chỉ: Khu tập thể Cục Công an thành phố Đông Giang.
Đầu tôi ong lên, gần như không thể suy nghĩ.
Trình Sơn…
Anh không phải là gã trai ế vợ nào cả.
Bức ảnh mặc cảnh phục đó…
Tôi không dám nghĩ tiếp.
Tôi mở gói nhỏ bọc vải dù.
Bên trong là một vật nhỏ hơn, được bọc kín trong túi nilon.
Tôi xé túi nilon ra.
Là một chiếc USB.
Và một chiếc đồng hồ điện tử nhỏ đã ngừng chạy.
Mặt sau đồng hồ có khắc huy hiệu cảnh sát.
USB, điện thoại vệ tinh, thân phận cảnh sát.
Tôi cuối cùng cũng hiểu.
Tôi không phải bị bán cho gã ế vợ.
Tôi đã rơi vào một cái bẫy khổng lồ.
Và Trình Sơn, người đàn ông tôi gọi là “Lão Ngưu” suốt gần một năm qua, không phải là người mua, cũng không phải là chồng tôi.
Anh ấy có thể là… người đến cứu tôi.
Hoặc là, cảnh sát chìm đến điều tra cái thôn ăn thịt người này.
Và bây giờ, rất có thể anh ấy đã bị lộ.
Tôi phải mang những thứ này thoát ra ngoài.
Không chỉ vì bản thân tôi, mà còn vì Trình Sơn.
Tôi nhét tất cả vào trong áo, ôm chặt con.
Tôi phải tìm đường xuống núi trước khi dân làng quay lại.
Vừa bước ra đến cửa, tim tôi chợt co thắt lại.
Tôi thấy trưởng thôn, dẫn theo Vương rỗ, đang từ đường lớn đầu thôn đi về phía này.
Họ đã quay lại.
Hơn nữa, đi thẳng đến ngôi nhà này.
Họ cũng biết về cái hộc ngầm đó.
03
Máu trong người tôi lập tức lạnh toát.
Họ không phải vì tìm trên núi không thấy mà quay về.
Mục tiêu của họ ngay từ đầu đã là cái hộc ngầm này.
Thân phận của Trình Sơn đã hoàn toàn bị lộ.
Tôi không có thời gian để do dự.
Xoay người chạy vào góc sâu nhất của ngôi nhà, nơi để đồ lặt vặt.
Ở đó có một vại dưa muối khổng lồ, cao tới nửa người.
Hồi nhỏ ở quê, tôi thích nhất là chơi trốn tìm với đám bạn, trốn trong những chỗ như thế này.
Tôi nhanh chóng nhấc nắp vại nặng trịch ra, nín thở, ôm con cuộn tròn vào trong.
Mùi chua loét xộc lên nồng nặc khiến tôi suýt ngất đi.
Tôi đậy nắp lại, chỉ chừa một khe hở nhỏ xíu để thở và quan sát.
Gần như cùng lúc, cánh cửa nhà đất bị đạp tung.
Trưởng thôn và Vương rỗ bước vào.
“Lục soát!”
Giọng trưởng thôn lạnh lẽo như rắn độc.
“Dỡ tung cái nhà này ra cũng phải tìm cho bằng được!”
“Rõ!”
Vương rỗ đáp một tiếng rồi bắt đầu đập phá điên cuồng.
Bàn, ghế, ván giường.
Bất cứ chỗ nào có thể giấu đồ đều bị hắn dùng rìu bổ nát bét.
Tim tôi vọt lên tận cổ họng, ôm chặt đứa bé, sợ con phát ra một tiếng động nhỏ nào.
May mắn thay, thằng bé ngủ rất say.
“Trưởng thôn, không có!”
Vương rỗ lật tung cả căn nhà lên, thở hổn hển báo cáo.
Trưởng thôn đi đến đầu giường, nhìn cái lỗ bị tôi đập vỡ, sắc mặt xanh mét.
“Đồ bị lấy đi rồi.”
Lão chậm rãi nói.
“Con khốn đó, đã quay lại đây.”
Mặt Vương rỗ lộ vẻ tàn độc.
“Chắc chắn nó chưa chạy xa đâu!”
“Để tôi dẫn người đi tìm tiếp! Lần này mang cả chó theo! Nó vừa đẻ xong, trên người có mùi máu, chó chắc chắn sẽ ngửi thấy!”
Trưởng thôn gật đầu.
“Đi đi.”
“Nhớ kỹ, đồ có thể không cần, nhưng nó và cái thai hoang đó, bắt buộc phải chết.”
“Nếu không, cả cái làng này sẽ phải bồi táng theo thằng cớm đó.”
Cớm.
Bọn họ quả nhiên đã biết thân phận của Trình Sơn.
Tôi nấp trong vại, toàn thân ớn lạnh.
Họ muốn giết tôi diệt khẩu.
Vương rỗ quay người bước ra ngoài.
Nhưng trưởng thôn không đi.
Lão đứng giữa nhà, ánh mắt sắc như chim ưng, quét qua từng ngóc ngách.
Cuối cùng, ánh mắt lão dừng lại ở cái vại dưa mà tôi đang trốn.
Hơi thở của tôi, ngay khoảnh khắc ấy hoàn toàn ngưng bặt.
Lão chậm rãi, từng bước một, đi về phía tôi.
Đầu óc tôi trống rỗng.
Xong rồi.